Tin tức xã hội - Trở thành ''tội đồ'' trong mắt người dân bản làng khi cướp đứa trẻ sắp bị chôn sống theo mẹ nhưng rồi chị Hiếu đã khiến mọi người phải “thức tỉnh” từ bỏ hủ tục lạc hậu tồn tại qua nhiều thế hệ của người Xê Đăng.
Những thói quen sinh hoạt từ xa xưa của đồng bào dân tộc thiểu số đã
hình thành những hủ tục mà không ai dám làm trái. Trong đó phải kể đến
hủ tục “lạnh người” chôn sống trẻ sơ sinh khi người mẹ không may qua
đời.
Chính hủ tục này đã khiến hàng trăm người đàn ông phải sống trong cảnh
cô độc và xót xa bởi họ vừa là thủ phạm, vừa là nạn nhân khi đã tự tay
chôn đi đứa con của mình sau khi người vợ không may qua đời.
Theo sự chỉ dẫn tận tình của người dân, chúng tôi tìm về Trạm y tế xã
Trà Cang, huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam. Bên trong căn phòng đã ngả
màu là người phụ nữ nhỏ nhắn Hồ Thị Hiếu (SN 1987) đang bận rộn khám
bệnh cho các đồng bào người Xê Đăng trong làng.
Chị Hồ Thị Hiếu bên chồng và con trai Hồ Quốc Khánh
Với nụ cười hiền hậu, dáng người mảnh khảnh ít ai biết chị Hiếu đã từng
là một kẻ “tội đồ” khi cướp bé trai sơ sinh từ tay dân làng trước khi
đứa trẻ này bị chôn sống theo mẹ.
Câu chuyện bắt đầu vào ngày 2/9/2011, hôm đó cả làng Tắc Giang chìm
trong tang thương, ảm đạm khi sản phụ Hồ Thị Yên (32 tuổi) chuyển dạ hạ
sinh một bé trai 2,5 kg rồi băng huyết tử vong ngay tại nhà.
“Đó là đứa con thứ 6 của vợ chồng chị Yên. Do hôm đó chị Yên không được
đưa đến trạm y tế, dân làng chẳng ai biết cách cầm máu lại phải nằm
giữa sàn nhà bằng đất trong nhiều giờ liền nên đuối sức rồi tử vong” -
một người dân nhớ lại.
Cái chết của sản phụ Yên nhanh chóng lan truyền khắp cả làng, già làng
cùng những người vị cao niên lập tức có mặt nhà anh Hồ Văn Xếp (chồng
chị Yên). Giữa những người nhà nạn nhân và đại diện dân làng diễn ra một
cuộc họp ngay trong ngày hôm đó. Theo tục lệ của làng từ trước đến nay
thì đứa trẻ buộc phải chôn sống cùng với mẹ.
Lúc này, chị Hiếu đang làm việc tại thị trấn Nam Trà My thì nghe tin dữ
khi dân làng chuẩn bị chôn sống đứa trẻ vừa mới chào đời. Thế nhưng, từ
thị trấn lên Tắc Giang hơn 20 km, hơn nữa đường rừng lại khó đi, nếu
đến nơi cũng phải mất mấy giờ đồng hồ, sợ không kịp, chị nhanh trí điện
thoại cho em gái của mình tức tốc cướp đứa trẻ tháo chạy. “Nếu tôi chạy
đến nơi sợ sẽ không kịp nên gọi cho em gái của mình lấy chồng ở Tắc
Giang chạy đến nhà anh Xếp cướp đứa trẻ”, chị Hiếu kể lại.
Nhận được điện thoại của Hiếu, chị Hồ Thị Hoàng (em gái chị Hiếu) nhanh
chóng cùng vài người bạn đến nhà gặp anh Xếp và già làng để thuyết
phục. Khuyên mãi không được, chị Hoàng tranh thủ lúc không ai để ý ẵm
đứa bé bỏ chạy. “Lúc đó không còn cách nào khác nên tôi đành phải làm
như vậy. Sợ dân làng sống hai bên đường bắt lại nên chúng tôi phải băng
đường rừng tháo chạy. Phải mất hai giờ đồng hồ mới đến được chỗ chị Hiếu
đang nhờ người chở bằng xe máy lên đón”, chị Hoàng nói.
Về đến Trung tâm huyện, bé trai được chăm sóc tận tình nên sức khỏe nhanh
chóng ổn định, chị Hiếu nhận đứa bé làm con và đặt tên Hồ Quốc Khánh.
Hiếu nói rằng, cái tên đó là để nhớ về ngày 2/9, ngày mà một đứa trẻ
suýt chút nữa bị chôn sống theo hủ tục lạc hậu của làng.
Thế nhưng cuộc sống của hai mẹ con không trôi qua êm đềm như chị nghĩ,
vì những năm sau đó nữ y tá phải đối mặt với những lời buộc tội, xỉ vả
của dân làng. Vì một thiếu nữ chưa chồng như chị Hiếu lại có con, mặc dù
ai cũng biết không phải con đẻ nhưng đối với dân làng Xê Đăng, đó là
một điều cấm kỵ. “Lúc đó tôi phải ở nhờ nhà người quen dưới huyện không
dám về làng, Hoàng cũng ở đây gần 1 tháng rồi mới về. Họ không cho tôi
đặt chân đến ngôi làng Xê Đăng nào vì sợ ‘con ma’ đeo bám”, chị Hiếu
ngậm ngùi kể.
Trước khó khăn và áp lực mà dân làng gây ra, cứ ngỡ nữ y tá sẽ chùn
bước nhưng chị vẫn ngày đêm nuôi hi vọng một ngày sẽ khiến cả làng “thức
tỉnh” rời xa hủ tục.
“Một thời gian sau, khi Quốc Khánh đã lớn tôi quyết định đối mặt với
họ. Tôi đến gặp già làng cùng các vị cao niên trong làng để giải thích
không có con ma nào cả, cộng với sự tuyên truyền của chính quyền địa
phương, cuối cùng người dân cũng bỏ qua. Họ không những tha thứ cho hành
động của mình mà còn hứa xóa bỏ hủ tục này”, chị Hiếu vui mừng kể.
Bằng sự cam đảm và cố gắng, cuối cùng chị Hiếu đã khiến dân làng dân từ bỏ hủ tục lạc hậu tồn tại dai dẳng. Cảm phục trước hành động của chị, một chàng trai người Cơ Tu ở huyện Nam Giang đem lòng yêu thương nữ y tá. Cuối năm vừa rồi cả hai đã nên nghĩa vợ chồng. Ngày cưới của chị được rất nhiều người dân Xê Đăng đến chung vui và chúc mừng.
Bằng sự cam đảm và cố gắng, cuối cùng chị Hiếu đã khiến dân làng dân từ bỏ hủ tục lạc hậu tồn tại dai dẳng. Cảm phục trước hành động của chị, một chàng trai người Cơ Tu ở huyện Nam Giang đem lòng yêu thương nữ y tá. Cuối năm vừa rồi cả hai đã nên nghĩa vợ chồng. Ngày cưới của chị được rất nhiều người dân Xê Đăng đến chung vui và chúc mừng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét