Trong khi công việc kinh doanh đang trên đà phát triển thuận lợi, sư Diệu Thiện được xem là “đại gia” của vùng. Bỗng chốc, sư cô Thiện cho dừng tất cả mọi việc rồi đột ngột ngộ đạo, quy y cửa Phật.
Sư cô từ bỏ cuộc sống sang giàu phú quý, bà học nghề bốc thuốc chữa
bệnh tại chùa, khiến nhiều người không khỏi ngạc nhiên trước quyết định
của sư cô.
Mối lương duyên tiền định
Đời người như ngọn nến trước gió, trước khi về cát bụi mình phải làm
được một việc gì đó có ý nghĩa với cuộc đời, có lẽ đó là ý niệm của sư
cô Thiện. Bây giờ, việc cứu giúp, khám chữa bệnh và làm từ thiện cho
những người nghèo khổ là tâm nguyện và mục tiêu của vị sư cô ở tuổi thất
thập cổ lai hy.
Được hỏi về duyên đến với cửa Phật, sư cô Thiện kể: “Dù việc kinh doanh bất động sản
đang trên đà phát triển, song song đó tôi vẫn hoạt động chuỗi nhà hàng,
khách sạn, quán karaoke. Hằng ngày, có số lượng lớn tôm cá, cua ghẹ
nhập vào nhà hàng để chế biến. Ngày 18/10/2005, một người bạn thân đặt
20 bàn tiệc đám cưới cho con. Khi các đầu bếp đang làm công đoạn chuẩn
bị nấu nướng thì tôi xuống kiểm tra”.
Sự cô kể tiếp, lúc bấy giờ nhìn vào thau cá diêu hồng, sư cô nhìn thấy
một chú cá diêu hồng dù đã bị móc mang chuẩn bị cho vào chảo dầu nhưng
vẫn vẫy đuôi bơi lội tung tăng giữa bầy cá đã chết. “Nhìn thấy kì lạ,
tôi cố nhìn thêm vài phút nữa nhưng chú cá kia vẫn không chết mà cứ thế
bơi lội như một chú cá khỏe mạnh. Tôi sai nhân viên rửa chú cá ấy, sau
đó tôi cùng đầu bếp mang ra bờ sông cầu Sáng phóng sinh”.
"Lúc này, bà thầm cầu nguyện và thả nhẹ chú cá diêu hồng xuống dòng
sông. Con cá bơi hai ba vòng rồi lặn mất hút. Sau đó bà như choàng tỉnh
và nhớ đến câu “cuộc đời sắc sắc, không không, chúng sinh hãy sống hết
lòng với nhau”, sư cô nói.

Sư cô Thiện bốc thuốc cho người bệnh
Do lỡ nhận tiệc nên sư cô phải cho nhân viên làm tiệc đãi theo yêu cầu
của khách. Qua ngày hôm sau, tất cả những chú cá, ếch nhái được mang hết
ra bờ sông phóng sinh và cho đóng cửa nhà hàng ngay trong ngày hôm đó.
Thay vào đó sư cô mở quán cà phê và kinh doanh đồ uống, vài tháng sau sư
cô nhường nhà hàng, khách sạn, karaoke cho một chủ nhân khác quản lý.
Lặng lẽ nhắc về giây phút đó, sư cô Thiện kể: “Tôi cũng không nhớ rõ vì
sao công việc đang trên đà phát triển mà lại dập tắt, các con tôi cũng
có hỏi nhưng tôi không nói bất cứ điều gì. Với tôi lúc đó, có lẽ chính
chú cá diêu hồng năm xưa đã se duyên tôi đến với cửa Phật”.
Sau khi sang chuyển giấy phép kinh doanh, sư cô Thiện theo học nghề y
học cổ truyền. Thành thạo nghề, sư cô bắt đầu bắt mạch và khám chữa bệnh
từ thiện tại nhà riêng. Ngày càng nhiều bệnh nhân nghèo đến khám, do
căn nhà khá chật nên hoạt động hết công sức vẫn không có chỗ cho bệnh
nhân nằm nghỉ ngơi. Sau đó, sư cô mua một miếng đất tại xã Hựu Thạnh,
huyện Đức Hòa (tỉnh Long An) để mở một điểm bốc thuốc, khám chữa bệnh
cho người nghèo. Thời gian rảnh, sư cô lặn lội khắp các vùng tìm cây
thuốc quý hái, nghe ai mách ở đâu có người nghèo bệnh tật bà đều tìm tới
giúp đỡ miễn phí tại nhà.
“Miếng đất sư cô mua, trước đây là một vũng sình, nằm sát mé sông Vàm
cỏ. Lúc xưa dựng tạm bợ bằng những lá dừa nước để chữa bệnh, sau này cho
xây dựng thành Tịnh thất An Niên nhưng người dân địa phương thường gọi
là chùa lá”, sư cô Thiện kể. Sau khi hoàn thành ngôi chùa nhỏ, từ đó sư
cô Thiện ở hẳn trong đó cầu Phật pháp. Đồng thời bốc thuốc chữa bệnh,
hằng ngày ở đây sư cô được nghe tiếng chuông chùa, lòng bà thấy bình
yên…. Vài năm sau đó sư cô Thiện chính thức xuất gia và bắt đầu quản lý
ngôi Tịnh thất này.
Ngày sư cô xuống tóc xuất gia, các con sư cô đều phản đối bởi cả cuộc
đời sư cô đã phải chịu quá nhiều cực khổ. Tuổi thơ bất hạnh, sư cô phải
bước ra đời khá sớm để vật lộn đầy cay nghiệt để mưu sinh nuôi đàn con
thơ nên người. Các con muốn sư cô phải dưỡng tuổi già để các con báo hiếu cho mẹ quãng đời còn lại. Tuy nhiên, sư cô Thiện cho rằng: “Vô thường một kiếp người, công danh sự nghiệp một đời phù du”.
Sư cô thuyết phục các con: “Mẹ đã chọn theo lời kinh Phật để giải
thoát. Các con hãy để mẹ được theo ý nguyện đi tìm cảnh giới thanh tịnh,
nhiều người nghèo cần mẹ để chữa bệnh, bốc thuốc”.
Giấc mơ kỳ lạ
Sau khi nói hết lời với các con, sư Thiện đã quyết định xuống tóc,
khoác lên mình chiếc áo nâu của cửa Phật. Khi trở thành trụ trị ngôi
Tịnh thất An Nhiên, sư cô Thiện gom tất cả số tài sản còn lại của mình
sửa chữa ngôi Tịnh thất. Bây giờ, nó là ngôi nhà của hàng trăm bệnh nhân
nghèo. “Con đường tu nghiệp của sư cô đáng lẽ phải từ nhỏ. Tuy nhiên,
do cuộc sống mưu sinh lúc đó đã khiến mình chậm bước đến với con đường
tu hành”, sư cô Thiện nói.
Sư cô kể, thời hai anh em sư cô lăn lộn ngoài xã hội, sống tạm bợ qua
ngày tại căn chòi rách nát dưới cần Thủ Thiêm, cạnh bờ sông Sài Gòn,
thường tới lễ mồng một hay rằm, sư cô thường theo chân những nhà tu hành
đến các chùa mỗi dịp lễ. Năm đó, sư cô được anh trai dẫn lên núi Bà Đen
(tỉnh Tây Ninh) đi lễ. Khi đến nơi thì trời đã choạng tối, mọi người
quyết định ở lại điện của Bà Đảnh (tức Chánh điện) rồi sáng hôm sau về
sớm. Đêm đó, trong giấc mơ, sư cô Thiện đã mơ một giấc mơ kì lạ. Sư cô
được một người mặc áo bào trắng, tay cầm phất trần với gương mặt hiền từ
dẫn bà lên núi Cầu để tập cho bà bay.
Lúc trở về nhà, sư Thiện đem chuyện giấc mơ kì lạ của mình kể lại với
anh trai của bà rằng mình biết bay. Anh trai sư cô bật cười và cho rằng
đó là sự ảo tưởng của trẻ con mà ra. Quyết chứng minh, sư cô liền nhấc
cái bàn cao rồi đứng lên với tư thế chuẩn bị bay. Khi quay lại, anh trai
của sư cô đã một phen hú vía khi thấy đứa em gái nằm dưới nền đất, máu
mũi, máu miệng tuôn trào. “Lúc đó, tôi chỉ ngây thơ cho rằng mình có khả
năng bay nên đã chứng minh điều ngớ ngẩn cho anh thấy, nào ngờ ra nông
nỗi…”, sư cô Thiện cười khi nhớ lại kí ức năm xưa.
Sau khi đi tu rồi thành trụ trì Tịnh thất An nhiên, sư cô Thiện vẫn
không thể nào quên được giấc mơ kì lạ thời bé. Hiện giờ sư cô Thiện đã
gần 70 tuổi, sư cô đã mất hơn 40 năm trả nghiệp mới có thể bước vào con
đường tu hành Phật pháp. Cuộc đời cô sư Thiện trải qua nhiều trắc trở,
giờ đây, khi đã quy y cửa Phật, sư cô chỉ mong muốn mình có thể khỏe
mạnh để hằng ngày tụng kinh, bốc thuốc chữa bệnh cứu người. “Trước ngày
tôi về cõi vĩnh hằng, chỉ mong có thể cứu được càng nhiều người bênh
càng tốt. Với tôi, đó chính là mục tiêu duy nhất còn lại”, sư cô Thiện
nói.
Như những gì chứng kiến tại ngôi Tịnh thất An nhiên, hằng ngày có tới
hàng chục, thậm chí hàng trăm bệnh nhân đến nhờ sư cô bốc thuốc. Bệnh
nhân đến đây đa số là có hoàn cảnh khó khăn.
Do ngôi chùa không có chỗ nghỉ ngơi cho người bệnh, sư cô Thiện trích
tiền xây hẳn một khu để người bệnh nằm điều trị. Thấy được việc làm
của sư Thiện, nhiều người địa phương ở đây những ngày rảnh rồi thường
cùng sư Thiện chèo ghe dọc bờ sông vòm cỏ tìm cây thuốc quý. Nhờ lúc
nhỏ, mẹ sư Thiện có cho bà đọc nhiều sách về các bài thuốc quý hiếm nên
những căn bệnh như trĩ, tiểu đường, viên gan, nhức mỏi… sư Thiện đều
chữa khỏi.
Cứu tinh của trẻ mồ côi
Trao đổi với chúng tôi, ông Đặng
Văn Phỉ, Chủ tịch Ủy ban mặt trật tổ quốc huyện Đức Hòa cho biết thêm:
“Sư cô Diệu Thiện là người miệt mài trong hoạt động từ thiện của địa
phương. Sư cô Thiện không chỉ chữa bệnh cứu người không lấy tiền mà còn
nhận nuôi các trẻ em mồ côi, không nôi nương tựa, tạo điều kiện cho các
cháu được đến trường như bao đứa trẻ bình thường khác”.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét