Tin tức xã hội - Mỗi dịp Tết cổ truyền, cậu vẫn bơ vơ không có nơi chốn đi về vì chưa được bố chấp nhận con người thật của mình nhưng trong thâm tâm cậu luôn tồn tại một niềm tin rằng: “Rồi sẽ có ngày bố tôi chấp nhận con người thật của tôi”.
Có những khoảng thời gian Trí cảm thấy hoang mang, lo sợ và
tìm đến cái chết khi bị những người xung quanh kì thị. Đau đớn
hơn nữa chính là bị những người thân của mình ruồng bỏ.
Từng 2 lần tìm đến cái chết
Tôi có cơ hội được quen biết với Nguyễn Trung Trí (SN 1991) ở
Nghĩa Hưng, Nam Định trong một chương trình tình nguyện. Nhìn
gương mặt hay cười, lúc nào cũng ánh lên niềm vui của Trí thì
không ai có thể tin rằng Trí đã có những khoảng thời gian vùi
mình vào tuyệt vọng và tìm đến với cái chết tận 2 lần. Trí
tâm sự: “Tôi là người đồng tính. Trước đây tôi đã từng rất
thất vọng với mình vì điều đó. Tôi không hiểu tại sao mình
lại có những có những suy nghĩ, tình cảm lệch lạc về giới
tính như vậy. Tôi cứ ngỡ mình mắc phải 1 căn bệnh gì đó. Nhưng
giờ đây khi đã tìm hiểu và biết về kiến thức giới tính thì
tôi không cảm thấy những cảm xúc của mình là sai trái nữa. Tôi
càng trân trọng tình cảm của mình hơn”.
Nhắc về những điều đã qua, đôi mắt Trí rừng rưng. Có lẽ, hơn
25 năm qua những điều mà cậu đã trải qua không hề là điều dễ
dàng. Trí kể: “Gia đình tôi có 4 chị em gái, và chỉ có duy
nhất mình tôi là con trai nên bố mẹ đặt kì vọng vào mình rất
nhiều. Ngày còn bé, tôi thường thích chơi búp bê, mặc váy như
các chị của mình. Bố mẹ tôi thì nghĩ rằng chắc do tôi còn bé
nên học theo các chị, lớn lên sẽ khác”. Suốt thời gian học
cấp 1, Trí vẫn chỉ thích chơi những trò của con gái. Lên cấp
2, Trí mới bắt đầu phát hiện ra mình có những điểm khác lạ:
“Ngày đấy, khi phát hiện ra việc mình hay nhìn và thích bạn trai
hơn bạn gái tôi đã rất hoang mang không biết tại sao lại như vậy. Hơn
nữa, bấy giờ Internet chưa phổ biến, mọi thông tin đều mù mịt. Tôi như
đứa trẻ sống trong bóng tối, không nhìn thấy ai và cũng không thấy một
chút ánh sáng nào”.

Ảnh minh họa
Bản tính hiền lành cộng với nỗi sợ hãi về sự khác lạ của mình, Trí
ngày càng sống khép kín, nhất là khi bị bạn bè trêu là “bê đê”. Lên cấp
3, Trí quyết định thay đổi. Cậu chơi thể thao, cởi mở bản thân mình
hơn và thay đổi bản thân theo chiều hướng tích cực. Nhưng một điều mà
Trí không thể thay đổi được là cảm xúc: “Tôi vẫn thích nhìn các bạn
trai hơn các bạn gái. Những năm cấp 3 đó, tôi chơi rất thân với một bạn
trai và có thể sống chết vì cậu ấy. Nhưng tôi không bao giờ dám nói ra
tình cảm của mình vì tôi biết, nếu nói ra quan hệ giữa chúng tôi sẽ
không còn như trước. Lúc đó, tôi sẽ không còn bạn bè và “bí mật lớn nhất
mà cả đời tôi không nói ra” sẽ bị mọi người biết”.
Khi đó, bản thân Trí vô cùng đau khổ và sống với hàng trăm câu hỏi ám ảnh trong đầu: “Không hiểu mình là ai, mình thuộc về thế giới
nào, tại sao mình lại “bị gay”. Cậu vẫn tiếp tục hàng ngày sống
với những sự dằn vặt mà không thể hỏi ai. Thế nhưng, đến năm
học lớp 12, bắt đầu tìm hiểu qua mạng xã hội và tìm đến
những người có cùng “sở thích” giống mình. Qua nhiều cuộc trò
chuyện, Trí quen và yêu một anh bạn hơn mình 6 tuổi và bắt đầu
công khai tình cảm từ đây.
Biết chuyện, bố mẹ Trí đã rất buồn. “Người tức giận nhất
có lẽ là bố tôi. Vì tôi đã khiến cho bố thất vọng. Khi biết
chúng tôi yêu nhau, bố đã đánh tôi rất nhiều, bố đánh và thẳng
thừng chỉ vào mặt bảo: Tao không bao giờ chấp nhận một thằng bệnh hoạn
như mày”. Từ đó, bố Trí ngày nào cũng uống rượu, đánh đập và chửi rủa
cậu. Đã rất nhiều lần cậu tìm đến cái chết nhưng không thành.
Quá đau đớn và tuyệt vọng, Trí bỏ nhà ra đi, cắt đứt liên lạc với
người thân.
“Lộ diện” chính mình
Sau khi bỏ nhà ra đi để tìm lại bản ngã của chính mình thì Trí lại
bị người yêu bỏ rơi vì chính anh ta cũng không chịu được vì áp lực
của ra đình mình. Qua nhiều tháng vật lộn với đau khổ, Trí quyết
định lên Hà Nội tự kiếm sống nuôi bản thân. Cũng từ đây, cuộc
sống của cậu bước sang một trang khác. Trí một lần nữa quyết
định tìm hiểu về LGBT. Cậu truy cập vào diễn đàn Táo Xanh… và đã rất
bất ngờ khi ở đó, cậu tìm thấy nhiều tài liệu để đọc và thấy nhiều
người giống mình. Khi đó, Trí như vỡ òa trong hạnh phúc vì đã hiểu đồng
tính không phải bệnh, mà không phải bệnh thì không cần chữa và không
thể chữa.
Từ đó, cậu hiểu mình “là gay”, chứ không phải “bị gay”.Cậu cho
biết: “Tôi tiếp xúc với nhiều bạn khác và cũng thấy họ “lạ”như tôi. Tôi
hiểu được tại sao mình bên ngoài rất manly, nhưng lại thích con trai.
Tôi hiểu được thế nào là thể hiện giới, và tôi tôn trọng thể hiện giới
của các bạn đó. Trước đây tôi luôn “đeo mặt nạ” nhưng giờ tôi có thể tự
tin để “lộ diện” chính mình.
Khi đã biết thực sự về con người mình, Trí không hề còn ý
định muốn tự tử như trước nữa. Cậu thường xuyên tham gia các
công tác xã hội, đồng thời vẫn tự kiếm tiền nuôi bản thân
mình. Chưa bao giờ cuộc sống với Trí lại trở nên tươi đẹp đến
vậy.
Mặc dù cho đến ngày hôm nay, Trí vẫn chưa từng được bố chấp
nhận con người thật của chính mình. Những cái Tết cổ truyền,
cậu vẫn bơ vơ không có nơi chốn đi về nhưng trong thâm tâm cậu
luôn tồn tại một niềm tin rằng: “Rồi sẽ có ngày bố tôi chấp
nhận con người thật của tôi”. Hơn nữa, Trí còn muốn nói với
tất cả các bậc làm cha mẹ có con cùng cảnh với Trí rằng: “Những người
đồng tính, họ hoàn toàn bình thường. Đừng vì những điều
khác lạ nơi họ mà kì thị, ác cảm.”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét