Thứ Năm, 1 tháng 9, 2016

Nỗi đau của người con đồng tính 25 năm bị gia đình ruồng bỏ

Tin tức xã hội - Mỗi dịp Tết cổ truyền, cậu vẫn bơ vơ không có nơi chốn đi về vì chưa được bố chấp nhận con người thật của mình nhưng trong thâm tâm cậu luôn tồn tại một niềm tin rằng: “Rồi sẽ có ngày bố tôi chấp nhận con người thật của tôi”.

Có những khoảng thời gian Trí cảm thấy hoang mang, lo sợ và tìm đến cái chết khi bị những người xung quanh kì thị. Đau đớn hơn nữa chính là bị những người thân của mình ruồng bỏ.
Từng 2 lần tìm đến cái chết
Tôi có cơ hội được quen biết với Nguyễn Trung Trí (SN 1991) ở Nghĩa Hưng, Nam Định trong một chương trình tình nguyện. Nhìn gương mặt hay cười, lúc nào cũng ánh lên niềm vui của Trí thì không ai có thể tin rằng Trí đã có những khoảng thời gian vùi mình vào tuyệt vọng và tìm đến với cái chết tận 2 lần. Trí tâm sự: “Tôi là người đồng tính. Trước đây tôi đã từng rất thất vọng với mình vì điều đó. Tôi không hiểu tại sao mình lại có những có những suy nghĩ, tình cảm lệch lạc về giới tính như vậy. Tôi cứ ngỡ mình mắc phải 1 căn bệnh gì đó. Nhưng giờ đây khi đã tìm hiểu và biết về kiến thức giới tính thì tôi không cảm thấy những cảm xúc của mình là sai trái nữa. Tôi càng trân trọng tình cảm của mình hơn”.
Nhắc về những điều đã qua, đôi mắt Trí rừng rưng. Có lẽ, hơn 25 năm qua những điều mà cậu đã trải qua không hề là điều dễ dàng. Trí kể: “Gia đình tôi có 4 chị em gái, và chỉ có duy nhất mình tôi là con trai nên bố mẹ đặt kì vọng vào mình rất nhiều. Ngày còn bé, tôi thường thích chơi búp bê, mặc váy như các chị của mình. Bố mẹ tôi thì nghĩ rằng chắc do tôi còn bé nên học theo các chị, lớn lên sẽ khác”. Suốt thời gian học cấp 1, Trí vẫn chỉ thích chơi những trò của con gái. Lên cấp 2, Trí mới bắt đầu phát hiện ra mình có những điểm khác lạ: “Ngày đấy, khi phát hiện ra việc mình hay nhìn và thích bạn trai hơn bạn gái tôi đã rất hoang mang không biết tại sao lại như vậy. Hơn nữa, bấy giờ Internet chưa phổ biến, mọi thông tin đều mù mịt. Tôi như đứa trẻ sống trong bóng tối, không nhìn thấy ai và cũng không thấy một chút ánh sáng nào”.
Nỗi đau của đứa con đồng tính 25 năm không được gia đình thừa nhận
Ảnh minh họa
Bản tính hiền lành cộng với nỗi sợ hãi về sự khác lạ của mình, Trí ngày càng sống khép kín, nhất là khi bị bạn bè trêu là “bê đê”. Lên cấp 3, Trí quyết định thay đổi. Cậu chơi thể thao, cởi mở bản thân mình hơn và thay đổi bản thân theo chiều hướng tích cực. Nhưng một điều mà Trí không thể thay đổi được là cảm xúc: “Tôi vẫn thích nhìn các bạn trai hơn các bạn gái. Những năm cấp 3 đó, tôi chơi rất thân với một bạn trai và có thể sống chết vì cậu ấy. Nhưng tôi không bao giờ dám nói ra tình cảm của mình vì tôi biết, nếu nói ra quan hệ giữa chúng tôi sẽ không còn như trước. Lúc đó, tôi sẽ không còn bạn bè và “bí mật lớn nhất mà cả đời tôi không nói ra” sẽ bị mọi người biết”.
Khi đó, bản thân Trí vô cùng đau khổ và sống với hàng trăm câu hỏi ám ảnh trong đầu: “Không hiểu mình là ai, mình thuộc về thế giới nào, tại sao mình lại “bị gay”. Cậu vẫn tiếp tục hàng ngày sống với những sự dằn vặt mà không thể hỏi ai. Thế nhưng, đến năm học lớp 12, bắt đầu tìm hiểu qua mạng xã hội và tìm đến những người có cùng “sở thích” giống mình. Qua nhiều cuộc trò chuyện, Trí quen và yêu một anh bạn hơn mình 6 tuổi và bắt đầu công khai tình cảm từ đây.
Biết chuyện, bố mẹ Trí đã rất buồn. “Người tức giận nhất có lẽ là bố tôi. Vì tôi đã khiến cho bố thất vọng. Khi biết chúng tôi yêu nhau, bố đã đánh tôi rất nhiều, bố đánh và thẳng thừng chỉ vào mặt bảo: Tao không bao giờ chấp nhận một thằng bệnh hoạn như mày”. Từ đó, bố Trí ngày nào cũng uống rượu, đánh đập và chửi rủa cậu. Đã rất nhiều lần cậu tìm đến cái chết nhưng không thành. Quá đau đớn và tuyệt vọng, Trí bỏ nhà ra đi, cắt đứt liên lạc với người thân.
“Lộ diện” chính mình
Sau khi bỏ nhà ra đi để tìm lại bản ngã của chính mình thì Trí lại bị người yêu bỏ rơi vì chính anh ta cũng không chịu được vì áp lực của ra đình mình. Qua nhiều tháng vật lộn với đau khổ, Trí quyết định lên Hà Nội tự kiếm sống nuôi bản thân. Cũng từ đây, cuộc sống của cậu bước sang một trang khác. Trí một lần nữa quyết định tìm hiểu về LGBT. Cậu truy cập vào diễn đàn Táo Xanh… và đã rất bất ngờ khi ở đó, cậu tìm thấy nhiều tài liệu để đọc và thấy nhiều người giống mình. Khi đó, Trí như vỡ òa trong hạnh phúc vì đã hiểu đồng tính không phải bệnh, mà không phải bệnh thì không cần chữa và không thể chữa.
Từ đó, cậu hiểu mình “là gay”, chứ không phải  “bị gay”.Cậu cho biết: “Tôi tiếp xúc với nhiều bạn khác và cũng thấy họ “lạ”như tôi. Tôi hiểu được tại sao mình bên ngoài rất manly, nhưng lại thích con trai. Tôi hiểu được thế nào là thể hiện giới, và tôi tôn trọng thể hiện giới của các bạn đó. Trước đây tôi luôn “đeo mặt nạ” nhưng giờ tôi có thể tự tin để “lộ diện” chính mình.
Khi đã biết thực sự về con người mình, Trí không hề còn ý định muốn tự tử như trước nữa. Cậu thường xuyên tham gia các công tác xã hội, đồng thời vẫn tự kiếm tiền nuôi bản thân mình. Chưa bao giờ cuộc sống với Trí lại trở nên tươi đẹp đến vậy.
Mặc dù cho đến ngày hôm nay, Trí vẫn chưa từng được bố chấp nhận con người thật của chính mình. Những cái Tết cổ truyền, cậu vẫn bơ vơ không có nơi chốn đi về nhưng trong thâm tâm cậu luôn tồn tại một niềm tin rằng: “Rồi sẽ có ngày bố tôi chấp nhận con người thật của tôi”. Hơn nữa, Trí còn muốn nói với tất cả các bậc làm cha mẹ có con cùng cảnh với Trí rằng: “Những người đồng tính, họ hoàn toàn bình thường. Đừng vì những điều khác lạ nơi họ mà kì thị, ác cảm.”.

 

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Người chồng nhẫn tâm bỏ đi khi biết vợ bị mắc ung thư vú

Chồng bỏ đi Trung Quốc khi chị sinh con trai thứ 2 được 5 ngày, sau 2 năm người chồng quay về với mong muốn hàn gắn tình cảm thì cũng là lúc chị biết mình bị ung thư vú đã di căn. Người chồng biết chị bị bệnh hiểm nghèo đã nhẫn tâm dứt áo ra đi lần thứ 2.

Chồng bỏ đi khi vợ nằm viện sinh con
Có mặt ở Bệnh viện K cơ sở 2 (xã Tân Chiều, Thanh Trì, Hà Nội) để truyền hóa chất đợt 2, chị Đinh Thị Yến (SN 90, trú thôn Đông, xã Duy Phiên, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc) chít lên đầu chiếc khăn hoa nhằm che đi phần da đầu lộ ra do rụng tóc. Ở đây, hầu như bệnh nhân nào đầu cũng đội mũ hoặc chít khăn.
Chị Yến dẫn tôi đến ngồi lên một chiếc ghế đá trong khuôn viện bệnh viện. Chị bảo, ngồi trò chuyện ở đây cho thoáng chứ lên phòng chị toàn mùi thuốc men và hóa chất. Những ngày này, quả thật cuộc sống của chị Yến chỉ quẩn quanh nơi giường bệnh, thuốc men, hóa chất và dây truyền. Chị Yến bị ung thư vú nên da sạm đen, người gầy rộc.
Đắng lòng, chồng bỏ đi khi biết vợ ung thư vú
Chị Đinh Thị Yến
Chị mở đầu câu chuyện với tôi bằng ký ức không mấy tươi sáng của một đứa con gái sinh ra trong gia đình có con một bề, ở nông thôn. Năm chị Yến học lớp 9, bố chị bỏ 6 mẹ con đi biệt tăm không một lời giải thích. Một mình mẹ chị phải tảo tần nuôi 5 cô con gái khôn lớn rồi lần lượt gả chồng. Năm chị Yến 18 tuổi cũng là lúc vừa học xong cấp 3, chị quyết định khăn gói lên Hà Nội làm thuê lấy tiền đỡ đần mẹ.
2 năm làm phục vụ ở quán ăn cho người ta chị cảm nhận rõ sự nhọc nhằn của người mẹ khi phải một mình bươn chải nuôi các con khôn lớn. Trong khoảng thời gian ấy, chị làm cùng một chàng trai quê Phú Thọ kém chị 2 tuổi. Người xưa có câu “gái hơn 2, trai hơn 1”, cứ ngỡ trời se duyên nên chị bất chấp sự phản đối kịch liệt của gia đình mà kết duyên vợ chồng với người con trai ấy.
Lấy nhau xong, 2 vợ chồng chị tiếp tục lên Hà Nội làm thuê, được mấy tháng thì chị có bầu. Bụng mang dạ chửa, không làm được việc nặng chị về quê nương nhờ mẹ già, còn người chồng ở lại làm thuê kiếm tiền gửi về cho chị. Dự tính là vậy, nhưng từ khi chị rời Hà Nội về quê cho tới lúc sinh con, người chồng không gửi cho chị đồng nào.
Tiền đi viện sinh con, tiền sinh hoạt đều do một tay mẹ chị lo lắng. Túng bấn quá, mẹ chị tính nước đi vay, vay hết anh em, vay đến ngân hàng. Bĩ cực lắm nhưng vì con cháu nên bà cắn răng mà chịu đựng.
Ngày tháng trôi đi, con chị lớn dần, 15 tháng chị cai sữa con lên Hà Nội mưu sinh. Ở chốn thị thành, ai thuê gì chị làm nấy từ dọn nhà, bưng bê đến rửa bát…Được vài tháng chị lỡ kế hoạch, cái bụng ngày càng to. Vì nghèo chị tính bỏ đứa con đi, nhưng đêm nằm nghĩ lại con cái là trời cho nên chị lại để đẻ.
Cũng giống như lần sinh đầu, lần này chồng chị cũng không mang về cho chị xu nào. Chị đẻ được vài ngày lẽ ra được xuất viện về nhà thì không may chị bị nhiễm trùng nên phải tiếp tục nằm lại điều trị. Chị nằm viện đến ngày thứ 5 thì chồng chị nói với chị ý định cùng vài người bạn sang Trung Quốc, còn sang Trung Quốc để làm gì thì anh ta không nói rõ.
Vừa sinh xong, chị cần chồng bên cạnh ít nhất là để vỗ về, an ủi. Chị nói với anh những lời ngọt ngào, tha thiết mong anh ở nhà bên mẹ con chị. Thế nhưng, bất chấp tình vợ chồng, nghĩa phu thê, anh ta bỏ đi khi con trai còn đỏ hỏn. Chị chỉ còn biết khóc ròng những ngày nằm trong viện.
Dặn chồng lấy vợ, nuôi con thành người
Cuộc sống, công việc hối hả cuốn chị đi, cuốn luôn cả những nhớ nhung, hụt hẫng của người vợ trẻ. Chị xin vào làm công nhân cho một công ty cách nhà 9km. Làm ngày làm đêm, tháng cao điểm chị cũng được 5-6 triệu đồng tiền lương. Số tiền không lớn nhưng đủ cho gia đình 4 người trang trải cuộc sống.
Đắng lòng, chồng bỏ đi khi biết vợ ung thư vú
2 năm nay chị Yến một mình nuôi 2 con trai và mẹ già
Sau 2 năm bỏ đi biệt tích người chồng bỗng chốc quay về với mong muốn chị cho anh ta ít tiền và hai vợ chồng làm lại từ đầu. 2 năm một mình nuôi 2 con trai cùng mẹ già đã là quá sức đối với một người phụ nữ thì lấy đâu ra tiền tích cóp. Chị Yến tâm sự, nhiều khi đau khắp người nhưng chị cũng không đi khám phần vì không có tiền phần vì chủ quan. Cũng vì thế mà khi phát hiện ra căn bệnh ung thứ vú thì cũng là lúc ung thư di căn và buộc phải điều trị bằng hóa chất.
Ngày chị biết chính xác mình mắc bệnh ung thư, chị nói với chồng về sự sống mong manh và ước nguyện anh thay chị nuôi 2 con lớn khôn thành người. Chị dặn chồng nếu có ai thương yêu thì cứ đi thêm bước nữa để có người chăm lo, đỡ đần. Nói xong chị quay đi, nước mắt lưng tròng…
Sau vài ngày biết tin chị mắc bệnh hiểm nghèo, ý định quay về làm lại từ đầu của người chồng không còn nữa, anh ta lại một lần nữa bỏ mẹ con chị mà đi. Quá đau lòng, chị chẳng nói thêm điều gì, lẳng lặng xuống Hà Nội truyền hóa chất. Từng mảng tóc cứ thế rụng dần, rụng dần, chị soi gương rồi nhìn vào bức ảnh trong điện thoại được chụp khi còn khỏe mạnh mà không tin vào thực tại.
Người mệt mỏi, chân tay rã rời, mồm miệng đắng ngắt, ăn vào lại nôn ra, chị kiệt sức đến nỗi thở cũng trở nên khó nhọc. Mỗi lần truyền xong hóa chất được về nhà, chị lại phải đến ở nhờ nhà người thân vài hôm để hóa chất không ảnh hưởng đến 2 con nhỏ ở nhà. Mỗi lần nhìn thấy con chị lại khóc, chị khóc vì thương con, thương thân và thương mẹ già một đời long đong, vất vả. Để có tiền chạy chữa cho và nuôi cháu bà Phạm Thị Lý (50 tuổi) – mẹ ruột chị Yến đã phải đi vay lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, căn nhà cấp 4 mẹ con chị đang ở như xiêu vẹo trước sóng gió cuộc đời.
Mọi tấm lòng hảo tâm xin gửi về:
Số tài khoản: 711AA2626182 - Ngân hàng TMCP Công Thương Việt Nam  VietinBank
Chủ tài khoản Đinh Thị Yến, trú thôn Đông, xã Duy Phiên, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc
SĐT: 096.565.0442

Phẫn nộ người cha cầm thú biến 2 con gái ruột thành nô lệ tình dục

Tin pháp luật - Vụ việc đau lòng xảy ra trong một gia đình ở xã Báo Đáp, huyện Trấn Yến, tỉnh Yên Bái khiến người dân địa phương vô cùng phẫn nộ.

Trao đổi với PV, ông Trần Quang Trung, Chủ tịch UBND xã Báo Đáp, huyện Trấn Yên, tỉnh Yên Bái xác nhận trên địa bàn vừa xảy ra vụ việc bố hiếp dâm hai con gái ruột gây rúng động dư luận địa phương.
Phẫn nộ người cha thú tính cưỡng bức hai con gái ruột

Ảnh minh họa

Theo đó, người cha thú tính được xác định là Nguyễn Văn Tuấn (42 tuổi, trú thôn 3, xã Báo Đáp). Trước khi sự việc được tố giác, ông Tuấn đã có thời gian dài cưỡng bức hai con gái  là Nguyễn Thị P. (16 tuổi) và Nguyễn Thị O.(10 tuổi).
Sau khi phát hiện sự việc, mẹ 2 cháu là chị Trần Thị T. cùng người thân trong gia đình đã họp bàn và yêu cầu Tuấn phải cam kết từ nay không được xâm hại các con. Tuy nhiên, anh trai chị T. đã không đồng ý và làm đơn trình báo Công an xã Báo Đáp.
Tiếp nhận đơn trình báo của bị hại, lực lượng Công an xã đã triệu tập ông Tuấn lên trụ sở để lấy lời khai. Đến sáng 29/8, Công an huyện Trấn Yên đã ra lệnh tạm giữ đối tượng và áp giải về cơ quan điều tra để làm rõ về hành vi hiếp dâm.
Theo người dân địa phương, mặc dù bị chính người cha cưỡng bữc trong một thời gian dài, tuy nhiên hai cháu P. và O giấu kín và âm thầm chịu đựng.
Vụ việc đang được Công an điều tra, làm rõ.

Chàng trai đỗ đại học với tài sản chỉ có một chiếc giường

Xuất sắc thi đỗ vào Trường ĐH Bách khoa Hà Nội nhưng chàng trai mồ côi Hoàng Văn Sơn (trú tiểu khu 1, thị trấn Tĩnh Gia, Thanh Hóa) có thể phải từ bỏ ước mơ vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, thiếu thốn không đủ tiền cho em theo học.

Mồ côi cả cha lẫn mẹ
Về thị trấn Tĩnh Gia hỏi thăm tới nhà Sơn thì người dân ở đây ai cũng biết, họ biết tới em vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, mồ côi từ cha mẹ từ sớm, hai anh em phải tự gồng gánh nuôi nhau và sống nhờ sự thương hại của hàng xóm. Không quản khó, Sơn đã nỗ lực vượt qua số phận bằng việc vươn lên trong học tập và em đã đỗ vào Trường ĐH Bách khoa Hà Nội. Tuy nhiên ngành học của em học phí quá lớn khiến em có thể phải từ bỏ ước mơ của mình.
Nói về hoàn cảnh của Sơn, người dân không khỏi rớt nước mắt. Gia đình em thuộc diện hộ nghèo nhất ở thị trấn Tĩnh Gia này. Bố qua đời vì tai nạn giao thông khi em vừa tròn 2 tuổi. Từ khi chồng mất, mẹ em là Lê Thị Nguyên tần tảo sớm hôm làm thuê kiếm tiền nuôi hai anh em Sơn ăn học.
Chàng trai đỗ đại học tài sản chỉ có duy nhất chiếc giường
Sơn mong rằng có một phép màu sẽ đến với mình
Đầu năm 2013, chị Nguyên đột ngột bị ung thư vú, quá trình điều trị kéo dài khiến gia đình lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, du đã chữa trị nhưng bệnh tình của chị Nguyên vẫn không thuyên giảm. Đồ đạc trong nhà không còn gì để bán, tiền vay mượn hàng xóm cũng quá lớn nên chị quyết định không chữa bệnh nữa mà xin ra viện về nhà nằm.
Suốt quãng thời gian nằm ở nhà, chị đau đớn nhưng phải cố gắng ngượng để cho hai đứa con không phải khổ tâm. Rồi đến đầu năm 2015 chị vĩnh viễn ra đi để lại hai đứa con đang trong độ tuổi ăn học. Trong nhà có cái giường là tài sản duy nhất, khi chị Nguyên chết, chiếc giường đó cũng được đốt theo. Thương cho anh em Sơn phải nằm đất để ngủ, anh em họ hàng góp tiền mua cho chiếc giường khác để nằm.
hoàn cảnh khó khăn, từ khi bố mất, anh trai Sơn là Hoàng Văn Anh (22 tuổi) phải nghỉ học để đi làm công nhân trong cảng Nghi Sơn. Mới đây mẹ lâm bệnh, Anh đành phải bỏ việc về làm thuê phụ giúp gia đình và gắng gượng nuôi người em ăn học thành người. Đến nay số tiền nợ của gia đình Sơn lên đến gần 100 triệu, không biết đến khi nào mới có thể trả được.
Mới đây, Sơn thi đậu tốt nghiệp và đăng ký xét tuyển đại học với số điểm 23 điểm. Em nhận giấy báo vào ngành Cơ điện tử - NUT của Đại học Nagaoh – Nhật Bản (ngành đào tạo quốc tế tại Trường ĐH Bách khoa Hà Nội). Đây là ngành đào tạo có mức chi phí lên đến 30 – 40 triệu đồng/năm.
“Từ khi nhận được giấy báo nhập học, hàng xóm đến chia vui nhiều lắm, họ thấy hoàn cảnh nhà em nghèo khó nên ủng hộ tiền cho em nhập học. Em cảm động chảy nước mắt, nhưng số tiền đó cũng chỉ đủ cho em nhập học chứ không thể đóng học phí được”.
Chàng trai đỗ đại học tài sản chỉ có duy nhất chiếc giường
Cô Hà, Hiệu trưởng nhà trường đã phải chia sẻ lên Facebook mong các nhà hảo tâm giúp đỡ
Cô Nguyễn Thị Hà, Hiệu trưởng trường THPT Tĩnh Gia 1 cho biết, Sơn là một học sinh ngoan ngoãn, học giỏi, được thầy cô và bạn bè yêu mến.
Trong giấy nhập học, nhà trường yêu cầu phải nộp luôn 19 triệu đồng tiền học phí học kì 1.
31/8 là hạn cuối cùng để em nhập trường nhưng tiền cả hai bên họ hàng cho vẫn chưa đủ, nhà trường cũng chỉ hỗ trợ được một phần nào. Chính vì vậy mà bản thân cô giáo hiệu trưởng phải đưa thông tin lên Facebook chia sẻ để mong các nhà hảo tâm giúp đỡ cho Sơn.
Trong một bức thư gửi lãnh đạo ngành giáo dục, Sơn đã nói về “3 ngày buồn” của mình. Đó là những ngày mất cha, mất mẹ. Còn “ngày buồn thứ 3 do cháu gây ra”.
Do không nghiên cứu kĩ thông tin, Sơn không biết chuyên ngành mình đăng ký học là ngành Cơ điện tử - NUT (Đại học Nagaoh – Nhật Bản) lại là mã ngành đào tạo quốc tế của Trường ĐH Bách khoa Hà Nội.
Sơn đã cùng gia đình xin rút hồ sơ để nộp vào nguyện vọng 2 của trường ĐH Xây dựng nhưng không được vì theo quy định, khi nộp hồ sơ trúng tuyển, giấy chứng nhận gốc đã về trường thì trường đã cập nhật và gửi số hiệu về hệ thống GD&ĐT, đồng nghĩa với việc mã xét tuyển đã hết hạn và không thể thay đổi được nữa.

 

Giết 3 mạng người vẫn ngoan cố nói nạn nhân ''đáng chết''

Đọc báo pháp luật - Bị truy nã về tội giết người, gã thay tên đổi họ trốn chui lủi ở Quảng Ninh và tiếp tục gây ra án mạng khiến 2 người chết tức tưởi.

Kẻ giết người máu lạnh
Nguyễn Khanh Oanh (SN 1983, trú tại xã Thuận Thành, huyện Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên) là kẻ sát nhân mất hết tính người. Cuộc đời 30 năm có lẻ của gã phải mang trên mình 1 bản án hơn 5 năm tù về tội ý gây thương tích, 1 bản án chung thân về tội giết người, gần đây nhất gã tiếp tục nhận thêm bản án tử hình bởi tội danh tương tự.
Vốn sinh ra Oanh đã có bản tính ngang tàng, ngỗ ngược. Tưởng rằng sau khi ở tù một thời gian tính côn đồ trong con người gã sẽ suy chuyển. Nào ngờ vừa bước ra khỏi trại giam, chỉ vì một mâu thuẫn nho nhỏ, Oanh lạnh lùng dùng dao đâm chết người. Gây án xong, gã bỏ trốn.  Công an tỉnh Thái Nguyên đã ban hành lệnh truy nã đặc biệt, lùng sục tìm gã khắp nơi nhưng vẫn không rõ tung tích.
Năm 2015, gã xuống Móng Cái (Quảng Ninh) xin vào làm công nhân của một xưởng cơ khí. Lúc này gã không còn mang tên Nguyễn Khanh Oanh mà đã cải tên thành Nguyễn Tuấn Anh để hòng che giấu thân phận của kẻ sát nhân đang bị truy nã.
Giết ba mạng người vẫn ngoan cố nói nạn nhân là những người
Trong một thời gian ngắn, dù đang mang thân phận của kẻ trốn chạy nhưng gã thường xuyên la cà các hàng quán, ăn chơi nhảy múa. Tại quán Karaoke Bình Thủy (phường Hải Hòa, TP Móng Cái) gã nảy sinh tình cảm trai gái với một nhân viên phục vụ tên Sa Thị Ánh.
Biết Oanh (lúc đó mang tên Tuấn) là kẻ chẳng tốt đẹp gì, lại thường xuyên quỵt nợ ở quán nên vợ chồng anh Lường Văn Bình và Lò Thị Thủy (chủ quán Karaoke Bình Thủy) đã không cho nhân viên của mình tiếp xúc với gã.
Một thời gian sau đó, Oanh mất tích không rõ đi đâu. Đến ngày 13/12/2015, gã trở lại Móng Cái rồi đến ngay quán karaoke Bình Thủy để gặp chị Ánh. Lúc này, trong đầu gã sát nhân đã nảy sinh ý định sát hại vợ chồng chủ quán vì gã nghi ngờ họ đã ngăn cản không cho mình qua lại với người tình.
Nghĩ là làm, khoảng 0 giờ ngày 14/12/2015, Oanh đã dùng dao chuẩn bị từ trước, rình đâm chết anh Bình ngay tại hành lang của quán rồi kéo giấu xác anh Bình vào phòng hát. Trên đường bỏ chạy khỏi quán Oanh tiếp tục dùng dao đâm chết anh Phạm Đình Tường hàng xóm của anh Bình vì nghĩ rằng anh Tường đuổi bắt mình. Gã chạy trốn chưa được bao xa thì đã bị Công an bắt giữ.
Đền tội
Ngày 11/5/2016,  TAND tỉnh Thái Nguyên đã đưa Nguyễn Khanh Oanh ra xét xử về tội giết người và tuyên án Chung thân.
Ngày 25/8/2016, Nguyễn Khanh Oanh tiếp tục bị TAND tỉnh Quảng Ninh đưa ra xét xử vì gây ra vụ án giết 2 mạng người ở Móng Cái.
Cũng như phiên tòa ở Thái Nguyên, ban đầu kẻ sát nhân máu lạnh một mực cho rằng hắn không có tội và những nạn nhân đã mất mạng dưới bàn tay đẫm máu của gã đều là những người “đáng phải chết”. Sự ngoan cố, ngông cuồng của bị cáo khiến đông đảo người dự khán hết sức phẫn nộ.
Dưới hàng ghế dự khán, những đứa trẻ chít khăn trắng, ôm di ảnh của các nạn nhân nức nở. Thế nhưng kẻ sát nhân với cái vẻ bình thản vẫn liên tục thốt ra những lời ngụy biện cho hành vi tàn độc của mình.
Giết ba mạng người vẫn ngoan cố nói nạn nhân là những người
Phiên tòa xét xử bị cáo Oanh tại Quảng Ninh
Vị đại điện Viện KSND tỉnh Quảng Ninh đã đưa ra những lập luận buộc tội chặt chẽ, nhận định hành vi của bị cáo có tính chất côn đồ, giết nhiều người và tái phạm nguy hiểm, cần thiết phải có một mức án xứng đáng với hậu quả của bị cáo gây ra.
Đến lúc này, Nguyễn Khanh Oanh mới bắt đầu chột dạ. Gã biết những lời ngụy biện của mình chả có nghĩa lý gì mà chỉ thêm phần khẳng định phán quyết cuối cùng của HĐXX là hoàn toàn đúng đắn. Gã lập bập nói lời sau cùng trái ngược với với sự ngoan cố ban đầu: “Bị cáo là kẻ sát nhân, bị cáo là kẻ đáng chết…”.
Sau khi nghị án, chủ tọa phiên tòa thay mặt HĐXX tuyên loại trừ vĩnh viễn bị cáo ra khỏi đời sống xã hội bằng bản án tử hình. Bản án nghiêm khắc chấm dứt cuộc đời vô nghĩa lấp đầy tội ác của Nguyễn Khanh Oanh.

Chuyện đời sư cô từng là bạn thuở hàn vi của Năm Cam-Kỳ 3: Cạm bẫy nhân gian

Tin hay trong ngày - Hai anh em sư cô Thiện mồ côi cả cha lẫn mẹ, sớm bước chân vào lăn lộn giữa cuộc đời. Thế nhưng, bà vẫn giữ cho mình được bản lĩnh để không bị kéo vào vòng xoáy của những cám dỗ, những cạm bẫy cuộc đời.

Chỉ là một đứa trẻ bán báo dạo, kiếm từng đồng bạc lẻ để lo cho cuộc sống. Thậm chí, bà kết nghĩa anh em với nhiều giang hồ máu mặt thời đó như Đại-Tỳ-Cái-Thế. Tuy nhiên, sư cô Thiện vẫn không bị ảnh hưởng tiếng xấu, vẫn giữ được bản tính hiền lành và luôn ghi nhớ lời mẹ dặn “giấy rách phải giữ lấy lề”.
Từ chối lời đề nghị của các đại ca
Như đề cập ở kỳ trước, sư cô Diệu Thiện tên thật là Nguyễn Thị Sự cùng anh trai tên Việt phiêu bạt khắp nơi để kiếm sống sau khi mồ côi cả cha lẫn mẹ. Khoảng thời gian ấy, “tứ đại thiên vương” của giới giang hồ Sài Gòn là Đại-Tỳ-Cái-Thế lôi kéo dụ dỗ quy tụ rất nhiều những đám trẻ bụi đời gia nhập hội của họ và anh trai của bà là một trong những số đó.
“Ngoài thời gian bán báo, anh trai tôi luôn tụ tập với nhóm của Đại Cathay quậy phá, đánh nhau. Có những lúc đi về, thấy người anh trai toàn thân tím tái, tôi hỏi, anh trai bảo mới đánh nhau về. Nhiều lần khuyên ngăn nhưng anh tôi vẫn chịu dứt khỏi đám giang hồ kia, mãi cho tới lúc bị bắt đi quân dịch”, sư cô nói.
Lúc bấy giờ sư cô gặp biết bao nhiêu cám dỗ của cuộc đời khi theo chân những đại ca khét tiếng một thời như Đại Cathay, Bảy Si, Lâm Chín Ngón, Năm Cam… Thế nhưng, theo sư cô Thiện: “Trong giới giang hồ lúc đó, cái tên uy lực nhất trong “tứ đại thiên vương” là Tín Mã Nàm, một tên giang hồ gốc Hoa quản lý khu vự Chợ Lớn (quận 5). Còn đám thanh niên thì Đại Cathay là cái tên hết sức liều lĩnh, không sợ bất cứ ai. Khu vực bán báo dạo hay đánh giày thời đó đều chia ranh giới rõ ràng, nếu ai xâm phạm sẽ bị xử hoặc đóng tiền ăn chia hoa hồng. Nhiều trường hợp, “ma cũ bắt ma mới” do đàn em của những “đại ca” gây ra".
Chuyện đời tự kể của sư cô từng là bạn ông trùm Năm Cam thời thơ ấu-Kỳ 3: Cạm bẫy nhân gian
Hình ảnh sư cô Diệu Thiện bây giờ
Sư cô Thiện cho biết: “Sau khi kết nghĩa anh em, sư cô mới biết ẩn sau cái vẻ gầy gò, đen đúa của Năm Cam chính là tham vọng muốn nắm giới giang hồ. Khi đó tôi chỉ cười và cho rằng, Năm Cam đang nằm mơ. Bởi lúc đó, Đại Cathay chính là ông vua không ngai của giới du đãng. Ngoài ra, còn rất nhiều những bậc đàn anh, đàn chị có máu mặt khác thì đời nào mới đến lượt của ông ấy. Thế nhưng, mặc kệ sự cười nhạo của thiên hạ, Năm Cam tin rằng một ngày gã thống lĩnh thâu tóm nắm lấy quyền lực về tay mình".
Thuở thiếu nữ, sư cô nổi tiếng xinh đẹp trong khu phố, mỗi lần đi đến đâu bà đều bị đám thanh niên bu theo trêu ghẹo. Nhiều “đại ca” giang hồ tỏ tình nhưng sư cô Thiện vẫn một mực thẳng thừng từ chối.
Sư cô cho biết, Năm Cam lúc bấy giờ cũng quên mất sư cô là người em kết nghĩa mà đem lòng yêu thương sư cô. Để né tránh tình cảm của Năm Cam, sư cô dứt khoát từ chối và bà cố đem lòng yêu thương một chàng trai mồ côi có hoàn cảnh như bà, làm chung trong nhà hàng.
Ban đầu, bà cứ nghĩ hai người cố tỏ ra vẻ lãng mạn để Năm Cam từ bỏ hy vọng theo đuổi bà. Cũng từ đó, sư cô Thiện bén duyên, và không lâu sau đó bà lên xe hoa, kết thúc cuộc sống độc thân với chàng trai nghèo cùng làm chung. Sau đó, 2 người chuyển về bến Vân Đồn (quận 4) mưu sinh. “Từ lúc lấy chồng, tôi cắt đứt mọi liên lạc với Năm Cam. Tôi hiểu rằng, những điều Năm Cam nói về tham vọng của mình lúc trước hoàn toàn là sự thật. Vào con đường mà không thể rút chân ra được”, sư cô Thiện nói.
Hồng nhan bạc phận
Tuy lý lịch không mấy rõ ràng nhưng sư cô được thừa hưởng “hương sắc” hòa quyện giữa hai dòng máu vua chúa và cách mạng được xếp vào hạng “ả Tố Nga” thời đó. Với độ xinh xắn, nước da trắng, giọng nói ngọt ngào khiến không ít những gã trùm của xã hội đen điên đảo. “Không những Năm Cam mà cả Đại Cathay… muốn cưới tôi lúc đó. Hồi đó, mỗi khi anh trai đi chơi chung với các tay giang hồ thường dẫn tôi theo cùng. Nhiều tên cứ mon men trêu ghẹo tôi nhưng sợ anh trai tôi la mắng nên bọn chúng không dám. Nhất là Năm Cam, lão ấy rất thích tôi nhưng tính tình ngang bướng, nhiều lần đánh nhau với anh trai tôi. Vì thế, mỗi lần Năm Cam hẹn hò tôi đi chơi riêng đều bị anh tôi ngăn cản”, sư cô Thiện chia sẻ.
Sư cô Thiện dặn lòng kể: “Dù có chút sắc đẹp nhưng lúc gặp Năm Cam tôi không chấp nhận đánh đổi nhan sắc của mình để có được danh vọng tiền bạc mà các gã trùm đem ra để lấy lòng tôi. Bản thân Năm Cam cũng có vợ con từ rất sớm, nhưng máu “sát gái” của hắn thì không bao giờ đủ. Nếu tính thì không biết bao nhiêu bông hồng đã qua tay hắn. Có lẽ tôi là người thứ 2 hắn cưa cẩm, sau vợ hắn. Anh trai bị bắt đi quân dịch, Đại Cathay bị bắt, hắn tìm cách tiếp cận tôi tán tỉnh với những lời mật ngọt. Có lẽ lúc đó, tôi nghĩ mình có chồng để hắn không phải bám đuôi nữa”.
Sau khi có chồng, người chồng không giúp gì được mà mọi lo toan trong gia đình đều một tay bà gánh vác. Lần lượt 4 đứa con ra đời trong nhọc nhằn, lam lũ càng đè nặng lên đôi vai người mẹ trẻ khi phải lo cho chồng và các con. Thế nhưng, với sự đảm đang cùng trách nhiệm của một người vợ, người mẹ, bà đã lần lượt vượt qua tất cả.
“Sau khi kết thúc chiến tranh, chồng tôi đi đánh cá rồi tổ chức đưa người vượt biên ra nước ngoài. Mỗi vụ trót lọt là người ta trả công cho 2 cây vàng. Cũng từ đây, chồng tôi quen với người phụ nữ khác, bỏ mấy mẹ con tôi bơ vơ giữa dòng đời xuôi ngược. Thế nhưng, cả chồng tôi và người tình của ông ấy cuối cùng đều bị bắt ngồi tù”.
Tới năm 1978, chồng sư cô mãn hạn tù trở về, có lại được sự tự do nhưng ông ta vẫn say đắm người tình cũ. Nuốt nước mắt, bà đành bế 4 đứa con ra đi. Trắng tay, bà về vùng kinh tế mới Lê Minh Xuân, huyện Bình Chánh (TP. HCM) làm lại từ đầu, đồng thời, nuôi nấng đàn con, lúc đó, đứa đầu chỉ mới 10 tuổi, còn đứa út chỉ 4 tuổi.
“Người ta đến với nhau như một cái duyên nợ, khi duyên đã hết, nợ đã tan thì phải ra đi…”, sư cô thở dài khi nói về mối tình của mình. Với bao khó khăn trước mắt, đã có lúc sư cô như gục ngã nhưng nhìn những đứa con khóc nghẹt vì đói, bà đành cắn răng vượt qua. Cũng từ đây, bà phất lên như diều gặp gió để trở thành một “đại gia” trong giới bất động sản thời bấy giờ.
Người mẹ hy sinh vì con cái
Theo lời sư cô, vì sống cảnh đơn thân nuôi con thơ dại nên cuộc sống sư cô rất khó khăn. Tuy nhiên, với một tinh thần hy sinh của người mẹ, sư cô đã dành cho các con một cuộc sống đầy đủ đến lúc trưởng thành. “Rất nhiều lần tôi phải nhịn ăn để nuôi con cái. Những lúc mệt mỏi tôi cứ nghĩ đến số phận con và rồi vượt qua tất cả”, sư cô cho biết.

*Còn nữa...

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Truyện đời tự kể của sư cô từng là bạn thuở nhỏ của Năm Cam - Kỳ 2: Những trận thư hùng của cô bé bán báo dạo

Tin hay trong ngày - Sau khi trở thành đứa trẻ mồ cồi, 2 anh em sư cô Diệu Thiện (tục danh Nguyễn Thị Sự, 75 tuổi) lang bạt kiếm sống trên những con đường sầm uất nhất của Sài Gòn.

Mới tròn 11 tuổi nhưng vì phải lăn lộn mưu sinh nên cô bé Sự ngày đó đã rèn cho mình một ý chí vững vàng, nếu không muốn nói là chai lỳ để vượt qua những chông gai của cuộc sống. Cũng trong thời gian này, sư cô Thiện đã gặp và chạm trán với nhiều đại ca giang hồ, thậm chí từng chơi “tay đôi” với Năm Cam.
11 tuổi bước vào chốn giang hồ
Sau những tiếng kinh kệ của các Phật tử trong chùa, sư cô Thiện lại trầm ngâm về chuỗi ngày tháng cùng người anh trai phiêu bạc trong chốn giang hồ năm xưa.
Sài Gòn những năm 60 hỗn loạn, giang hồ cấu kết với chính trị nên tội phạm “làm ăn” rất phát đạt. Anh em sư cô Diệu Thiện (Nguyễn Thị Sự) làm nghề bán báo dạo nhưng cũng cạnh tranh khá khốc liệt, chuyện đụng độ với những nhóm trẻ khác tranh trành giành lãnh địa diễn ra như cơm bữa.
Việc tranh giành lẫn nhau khiến những đưa trẻ bụi đời như anh em sư cô Diệu Thiện trở nên gan lỳ và liều lĩnh. Dù là con gái và chỉ mới 11 tuổi nhưng cô bé Sự lúc đó có thể quật ngã 2 thằng con trai hơn tuổi mình.
Chuyện đời tự kể của sư cô từng là bạn ông trùm Năm Cam thời thơ ấu - Kỳ 2: Những trận thư hùng của cô bé bán báo dạo
Một góc chợ của khu Chợ Lớn thời bấy giờ, nơi sư cô Thiện từng chạm trán Năm Cam
“Lúc đó, tôi bợm lắm, tuy là con gái nhưng đối thủ đều phải dè chừng. Nhớ lúc ở cầu Khánh Hội (nối quận 4 và quận 1, TP. HCM), tôi được một vị khách Tây mua tới 10 tờ báo, thấy vậy đồng nghiệp của tôi cũng tới giành khách. Lúc đó, một mình tôi nhảy vào đánh túi bụi mấy thằng con trai giành khách với tôi. Sau mỗi lần đánh, toàn thân tôi như bầm tím, nhiều lúc, thấy nản lòng cảnh đấm đá khiến tôi chùn bước nhưng vì con chữ tôi cố gắng bon chen bán từng tờ báo dạo để nuôi con chữ theo di nguyện của người mẹ trước lúc lâm chung. Nghĩ tới nó, lòng tôi lại càng cố gắng và quyết tâm phấn đấu nhiều hơn và không từ bỏ mơ ước con chữ”, sư cô Thiện kể.
Có lần đi bán báo, sư cô Thiện tình cờ thấy 2 tên đánh giày đang giở trò “hai ngón” trộm hộp quẹt Zippo của khách tại một nhà hàng nên bà đã hô hoán khiến bọn chúng bỏ chạy thục mạng. Hai tên đạo chích không ăn được hàng thành công nên tỏ ra cay cú, chúng nhớ mặt và nhân một lần sư cô Thiện đi bán báo về đã chặn đường hỏi tội vì dám xía vào chuyện “làm ăn” của chúng.
“Lúc đó tôi không những không sợ mà còn cho 2 kẻ trộm một trận te tua, mặc dù trên người tôi cũng thâm tím. Sau trận đánh đó, tên tôi nổi lên như cồn trong đám trẻ bụi đời Sài Gòn lúc bấy giờ. Không một đứa nào ở khu vực dám đụng tới tôi nữa. Cũng nhờ đó, tôi được ưu tiên bán báo ở khu vực nhà hàng đó”, sư cô Thiện nhớ lại kỷ niệm trong tuổi thơ dữ dội của mình.
Theo hồi ức của sư cô Diệu Thiện, “tứ đại thiên vương” là Đại-Tỳ-Cái-Thế trong chốn giang hồ Sài Gòn sau này chỉ là những thằng nhóc lóc cóc như anh em sư cô. Bọn chúng thường tụ tập ở rạp hát Cathay ăn chơi. Sau này, tuy tuổi đời còn trẻ nhưng nhờ tính liều lĩnh và tố chất của tên giang hồ khét tiếng nên Đại Cathay đã thâu tóm rất nhiều đàn em và nổi lên là một thế lực trùm giang hồ Sài Gòn. Nhờ danh tiếng của Đại Cathay nên rất nhiều đứa trẻ bụi đời như anh em sư cô Thiện được “thơm lây”, nhờ quy phục dưới chiếu của đại ca.
Sư cô đụng độ với Năm Cam
Trong thế giới ngầm của Sài Gòn khi đó, Đại Cathay được xếp “chiếu trên” gọi là đại ca của những đại ca. Không những là thủ lĩnh của những tay du côn, du đãng, đâm thuê chém mướn, Đại Cathay còn thu phục đám tri thức, công tử con nhà gia thế. Từ khi anh trai sa chân vào chốn giang hồ, đồng nghĩa cuộc sống của hai anh em sư cô Thiện bắt đầu có những chiều hướng trái chiều.
Hằng ngay, sư cô vẫn đi bán báo dạo, đánh giày, còn anh trai theo Đại Cathay đi hết sòng bạc này tới sòng bạc khác, vũ trường đòi tiền bảo kê. Lúc đó, dù mới chỉ 14 tuổi nhưng Năm Cam sớm bộc lộ được tố chất của một tên giang hồ số má của mình. Từ còn lúc nhỏ, hắn đã có trên dưới 20 đàn em phải phục vụ dưới trướng.
Không loại trừ ai, sư cô Diệu Thiện cũng bị đàn em Năm Cam chặn đường đòi “nộp thuế” vì lấn sang địa bàn của chúng. Do từng trải qua cả chục trận đánh đấm, bản chất gan lỳ có sẵn nên sư cô Thiện không dễ gì để cho bọn chúng bắt nạt. Một mình sư cô đã đánh đấm cho bọn chúng chạy thục mạng không đứa nào dám ngoảnh mặt lại nhìn.
Được tin đàn em bị đánh, Năm Cam tìm đến và hẹn thách đấu với sư cô tại cầu Bông. “Lúc đó, tôi nhận lời và đánh cho Năm Cam một trận no đòn. Sau đó, Năm Cam chủ động giảng hòa với tôi, hắn còn mời tôi vào chỗ sang trọng mời uống nước mía, ăn bò bía… Từ đó, tôi và Năm Cam kết nghĩa anh em”, sư cô Thiện nói.
Sư cô Thiện cho biết thêm, đầu nằm 1965, anh trai sư cô bị bắt đi quân dịch. Sư cô Thiện lúc này đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp được nhiều chàng trai theo đuổi. Nhận thấy việc bán báo không còn phù hợp nữa nên bà xin vào làm pha chế trong một nhà hàng ở đường Lê Lai. Kể từ thời gian đó, bà không còn giao du với nhóm trẻ bụi đời ngày nào. Tuy vậy, bà vẫn thường xuyên theo dõi thông tin về người anh kết nghĩa với mình.
Năm đó, Năm Cam nhận tội thay Bảy Si nên bị kết án 3 năm tù. Sau khi đi được 2 năm, gã được ân xá. Lúc này, Năm Cam đã không còn là một thằng nhóc khù khờ hay đánh lộn bằng tay, ném đá vui đùa với bà hôm nào mà thay vào đó chính là một gã giang hồ thực sự với hàng chục đàn em đi theo bảo vệ.
Những gì xảy ra, sư cô Thiện nhận ra rằng, Năm Cam bây giờ đã bước chân vào con đường đầy tội lỗi, không thể quay đầu. Chính điều đó, nhiều lần bà tìm cách khuyên ngăn người anh kết nghĩa của mình “rửa tay gác kiếm”, làm ăn lương thiện nhưng với bản tính “cục cằn” của Năm Cam gã không chấp nhận lời đề nghị của người em như bà.
Từ đó, bà đành phải tìm cách tránh mặt Năm Cam cùng đàn em của gã, nhiều lần hắn đến tận nhà hàng nơi sư cô Thiện làm để thăm. “Năm Cam lúc xưa chỉ là một đứa trẻ nghèo. Lúc kết nghĩa anh em với ông ta, tôi chỉ thấy được hình ảnh thằng bé gày gò, đen nhẻm rất trọng nghĩa khí. Thời gian thấm thoát đã khiến đứa trẻ ấy biến đổi để rồi làm những việc tội lỗi không thể quay đầu”, sư cô Diệu Thiện thở dài.
Năm Cam âm thầm bảo vệ người em kết nghĩa
Sư cô Thiện cho biết, dù sư cô luôn lánh mặt người anh kết nghĩa. Tuy nhiên, Năm Cam vẫn âm thầm cho người theo dõi để bảo vệ anh em sư cô. “Lúc đó, giới giang hồ ai cũng biết tôi và Năm Cam là anh em kết nghĩa nên chẳng ai dám làm gì anh em tôi”, sư cô khẳng định.
(Còn nữa)